IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Truyền Thuyết Về Lục địa Hoàn Mỹ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
BlueWindy

avatar

Nam
Tổng số bài gửi : 244
Birthday : 13/06/1995
Age : 22
Đến từ : The Hell On The Earth
Job/hobbies : Hell God
Registration date : 28/12/2008

Bài gửiTiêu đề: Truyền Thuyết Về Lục địa Hoàn Mỹ   Tue Jan 20, 2009 10:18 am

Thuở hồng hoang khi Thần Bàn Cổ khởi tạo nhân gian vốn đã phân ra Tam Giới gồm ba chốn Thiên - Nhân - Ma, cả ba giới nối liền nhau qua một cánh cửa Tam Môn ở phía Nam! Cánh cửa này luôn luôn khép và được chấn giữ bởi Ngũ Hành Nguyên Khí, ở giữa là một đôi cánh thiên thần màu bình minh! Nguyên Khí Ngũ Hành này được phát ra từ năm vị thần thánh đại diện cho năm hệ Kim, Thủy, Mộc, Hỏa, Thổ. Và đôi cánh thiên thần ở giữa chính là sự dung hòa của năm hệ theo thuyết phong thủy đó, trong Ngũ Hành Thần Công thì Thần Thiên Vũ vừa là một hệ thần công, vừa là sự dung hòa! Mỗi một hệ tương đương với mỗi loại vật chất ngự trị trên thế gian! Mỗi vật chất là một vị thần cai trị tương ứng!Nhân loại luôn trung thành với sự phân chia đó và luôn sống hòa hảo bên nhau!

Cho đến một ngày, khi Đại Âm Ma của Ma Giới lên thống quyền, hắn là một kẻ bạo cuồng, khát máu, luôn có âm mưu lật đổ sự cân bằng này, muốn bành trướng thế lực lên Thiên Thượng, Nhân Gian và thống lĩnh Tam Giới! Đê thực hiện âm mưu đó hắn âm thầm tìm cách phá hủy phong ấn và cho thuộc hạ len lỏi lên Thiên Giới, Nhân Gian gây dựng binh đội có tên Oán Linh nhằm mục đích đen tối ấy! Giữa lúc đó, năm vị thần trong Phong Ấn Ngũ Hành có sự tương khắc nhau, thần dung hòa là Thiên Vũ vì buồn chán cảnh Thiên Giới hiện hữu vô tình mà bỏ đi xuống nhân gian kết duyên cùng Tích Vũ Nhi, một tiểu thư thành Tích Vũ Phía Nam!

Từ đó phong ấn mất đi sự dung hòa nên dần dần suy yếu... Nhận được mật báo, Thần Thiên Vũ lập tức trở lại Phong Ấn Chi Luân nhưng sự tương khắc giữa tứ vị Thần Công vốn đã quá lớn, lại thêm Đại Âm Ma tìm cách phá hủy, vì thế mà cuộc chiến Tam Giới lần thứ nhất diễn ra... Âm Ma tuy mạnh, nhưng không thể chiến thắng nổi Ngũ Hành Thần Linh với sự dung hòa, bổ trợ của thần Thiên Vũ... Âm Ma bại trận lui về Ma Giới, nhưng thủ hạ của hắn thì thoát ra ngoài nhiều vô kể, đồng thời Ngũ Vị Thần Công bị tổn hao nguyên linh nghiêm trọng khiến Thần Thiên Vũ tử vong, nguyên linh của thần đê không bị rơi vào tay của Âm Binh đã phải phiêu bạt đến nơi Cực Lạc Bồng Lai chờ ngày tái tạo... Bốn vị thần còn lại cũng tổn hao nguyên khí bị lưu lạc khắp chốn nhân gian!

Thần Thượng Đế, vị thần lãnh đạo người chốn nhân gian lui về Kiếm Tiên Thành, nơi đây thần dưỡng thương tại Hiệp Ẩn Thôn , hấp thụ linh khí trời và đất để chữa trị nội thương cho mình! Từ đó thần phục hưng thành Kiếm Tiên, ra sức rèn luyện, chiêu mộ nhân tài trong thiên hạ làm thành một đoàn quân hùng mạnh luôn sẵn sàng xung trận để chờ thời cơ và chờ đợi sự trở lại của các vị thần! Trong các học trò của Thần có một người vô cùng xuất chúng đó là Kiếm Khách Đồ- người này vốn là cốt nhục của Thần.

Kiếm Khách Đồ từ nhỏ thông minh, nhanh nhẹn và dũng cảm. mang trong mình dòng máu con người thuần khiết luôn biết sống và đấu tranh cho chính nghĩa! Nơi nào có bất công và tàn ác, nơi đó có bước chân của chàng, cùng cây Thần Kiếm trong tay, chàng du ngoạn khắp bốn biển, năm châu giúp đỡ người dân, chiêu mộ nhân tài đầu quân thành Kiếm! Đến khi Thần viên tịch nguyên khí và pháp khí đều truyền hết chó Kiếm Khách, trao cho con quyền thống lĩnh nhân gian và toàn quân!

Ngự dưỡng trên đỉnh dãy Luyện Ngục Hỏa Sơn hay còn gọi là Thiên Sơn chính là vị thần Pháp Hải, thần cai trị Biển cả. Do khi giao tranh với Đại Âm Ma bị trúng phải Mộc Tâm Pháp Ma nên phải lên Thiên Sơn, nhờ hút tinh linh hệ mộc mà điều thương! Tại đây, trong một lần luyện khí công Thần bắt gặp một xác người bị tuyết vùi, thần liền mang về cứu chữa, từ đó nhận người này làm đồ đệ duy nhất của mình gọi tên Pháp Đồ!



Pháp đồ là một học trò có tài tinh tường thiên văn, địa lí, thông thạo phong thủy, pháp lục vô biên lại có đức! Dưới sự chỉ dạy của thần, hai học trò ngày càng xuất chúng! Xét thấy mình không thể phục hồi nguyên khí lại gặp được học trò thiên tài nghìn năm có một trong trời đất, là người thích hợp nhất để thần truyền pháp và thay mình đi tiếp sứ mệnh Ngũ Hành, thần quyết định tự giải chân tu cho mình, truyền hết Nguyên Linh, pháp linh cho đệ tử và quy ẩn tại U Minh Cổ Đạo!

Sau khi thần Pháp Hải rời Thiên Sơn về U Minh Cổ Đạo, Pháp đồ xuống núi, trở về Kiếm Tiên Thành gặp lại bằng hữu chí cốt giờ đã thành Thống Lĩnh tướng quân đổi tên thành Hiệp Khách! Pháp Đồ trở thành cánh tay đắc lực của Hiệp Khách lấy hiệu là Pháp Sư! Hai người cùng nhau kết nghĩa giao hảo, cắt máu ăn thề cùng chung lý tưởng sẽ chờ đợi sự tái xuất của Ngũ Hành Chiến Binh để chiến đấu vì bình yên nhân loại!

Tại một thành nhỏ phía Nam, nơi con sông Vô Ưu Hà năm tháng chảy qua, nơi có Tích Vũ Hồ ven bờ trài dài một màu hoa Bích Huyết! Trong một ngôi nhà nhỏ ven hồ, hai thiếu nữ và một người mẹ già ngày ngày se tơ, dệt lụa! Tục truyền rằng, người đàn bà này vốn là một tiểu thư khuê các trong thành tên Tích Vũ Nhi, đem lòng yêu một vị thần trên trời rồi mang thai, nhưng vị thần đó đã xung trận và hi sinh trong cuộc chiến với Âm Ma mà chưa kịp rước người vợ trở về Thiên Giới.

Nhân dân trong thành Tích Vũ dị nghị, đàm tiếu và thêu dệt trăm vàn nghi ngờ xung quanh bà, họ cho rằng bà đã phải lòng ác thú chốn Âm Ma. Đau khổ và tủi nhục bà bỏ ra ngoài thành đến bên Tích Vũ Hồ dựng một căn nhà nhỏ chờ ngày sanh con! Kì lạ thay, chưa đến ngày, đến tháng sanh bà nằm mơ thấy hai vì sao sáng bay vào trong nhà rồi biến mất! Tỉnh dậy, bà thấy nằm bên mình là hai đứa bé gái còn đỏ hỏn, xung quanh người chúng là những sợi lông vũ màu trắng và một huyết thư:

" Tam Giới sắp bước vào đại loạn, ma khí ngày một tràn lan! Đây là cốt nhục của Người và Thần Thiên Vũ, chúng sẽ là một trong năm hậu duệ của Ngũ Vị Thánh Thần... Mai này sẽ cùng nhau chống lại yêu ma, mang lại yên bình cho Tam Giới..."

Không kịp đọc hết bức huyết thư, Vũ Nhi òa khóc ôm hai đứa con gái vào lòng, nhìn vào mắt hai đứa bé tuy mới sinh ra nhưng sáng như sao khuya, từ chúng tỏa ra một thần khí mạnh mẽ! Bà âu yếm đặt tên cho các con: một đứa là Tích Vũ Mang, đứa em là Tích Vũ Linh! Từ đó bà ngày ngày địu hai con lên núi hái thuốc về tán thành linh dược, se tơ dệt vải mang vào thành chữa bệnh cứu người cũng là để kiếm tiền sinh sống... Vũ mang và Vũ Linh cả hai đứa đều nhanh nhẹn, đáng yêu, tuy nhiên chỉ có Vũ Mang là khỏe mạnh, còn Vũ Linh từ những ngày đầu mới sinh, cơ địa đã yếu và hay đau ốm! Thương mẹ, thương em nên Vũ Mang ngày ngày thay mẹ đi vào rừng hái rau, hái nấm, tập săn bắt thú nhỏ trong rừng về vừa đem bán, vừa để làm thức ăn trong nhà!

Thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua, người mẹ ngày một già yếu, hai đứa bé giờ đã lớn, trở thành hai thiếu nữ xinh đẹp, đảm đang! Người chị là Vũ Mang thì khỏe mạnh, nhanh nhẹn, giỏi võ nghệ, đặc biệt là săn bắn! Nàng nổi tiếng là người bắn giỏi, bách phát, bách trúng., người ta nói rằng, nàng giương cung bằng cảm giác và ý chí, mục tiêu dù ở xa đến đâu, nhắm mắt lại sờ vào mũi tên và giương cung nàng đều có thể bắn trúng! Ngược lại với chị, Vũ Linh ngày một yếu, trong người lúc nào cũng u uất, tuy nhiên nàng có một biệt tài, do từ bé hay cùng mẹ lên núi hái thuốc nên nàng rất tinh thông y thuật, tự nàng đã chế ra được rất nhiều loại thuốc trị bách bệnh cho nhân dân trong thành! Nhân dân thành Tích Vũ giờ không còn xa lánh mà rất yêu quí và kính trọng ba mẹ con... Lòng người mẹ vì thế mà cũng vơi phần hờn tủi!



Một ngày kia, khi cuộc sống đã yên bình trôi đi, Vũ Mang vào rừng săn bắt. Vũ Linh theo mẹ lên núi hái thuốc, trên đường đi bệnh của Vũ Linh tái phát, nàng yếu dần và ngất lịm đi! Người mẹ lo sợ, vội dìu con về nhà! Vừa bước vào trong nhà, đột nhiên trời đất rung chuyển tối sầm lại, mưa ào ào trút xuống, nước sông ... và nước hồ Tích Vũ ào ào dâng lên, một đạo quân Oán Linh theo nước tràn vào Tích Vũ Thành cuốn phăng đi tất cả của cải, con người... Trong cơn hoảng loạn, mẹ của Vũ Linh chỉ kịp dùng dải khăn cuốn chặt hai mẹ con vào với nhau rồi bà bơi về phía tây núi Bạch Lĩnh rồi trốn vào trong một hốc đá!

Lại núi về Vũ Mang đang đi sang khu rừng phía đông quay đầu lại phía tây nhìn thấy một làn sóng đen ùn ùn bao phủ Tích Vũ Thành thì vội vàng chạy về nhà, về tới bờ tây thì thấy nước ngập tràn, xác người trôi theo dòng nước, thấp thoáng trong làn sóng đen còn thấy những đội quân Oán Linh đã hô hào chém giết, bắt trói mọi người! Lòng căm hận sục sôi, Vũ Mang giương cung bắn, lạ kì thay từ trong nàng bừng lên một sức mạnh biến thành trăm ngàn mũi tên thần thánh vun vút phi vào tiêu diệt vô số tên trong đội quân Oán Linh... Bọn chúng vội theo dòng nước bỏ chạy toán loạn... Nước rút rồi, Vũ Mang đi tìm mẹ và em, lần theo dải lụa vô tận của mẹ cô lên đến gốc núi, Vũ Linh vẫn còn hôn mê, mẹ nàng thì dường như đã kiệt sức, nắm lấy tay Vũ Mang, đặt lên bàn tay lạnh giá của Vũ Linh bà nói:

_ Ngày Tam giới đại loạn đã gần kề mà em con thì yếu quá! Bệnh của em con là do sự tương khắc của của Thần và Người mà thành, cha của con là thần Thiên Vũ, lãnh đạo chim muông trên khắp nhân gian, con nhờ cơ địa giống con người nhiều hơn nên thích nghi được với hạ giới, còn em con giống Thiên Thần nhiều hơn nên ở hạ giới hợp. Đây là bức Huyết Thư, con và em hãy đọc và làm theo chỉ dẫn, hãy tầm sư học đạo để sau này cứu giúp Tam Giới qua cơn đại nạn...!

Thương mẹ, Vũ Mang òa khóc. Người mẹ đưa tay lau giọt nước mắt trên má con, kì lạ thay những giọt nước mắt kết lại thành những thiên thạch màu trắng lung linh! Vũ Mang thổn thức:
- Mẹ ơi, thế em con sao rồi, giờ phải làm sao để em thức dậy?

Người mẹ suy nghĩ một hồi bà nói:
- Thành Tích Vũ giờ đã trở thành bùn lầy, có lẽ Phong Ấn Ngũ Luân sắp bị Âm Binh đập tan, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa, nếu trong chín ngày không tìm được nước ở Nhược Thủy để tắm giải chân tu cho em con, nó sẽ phải ngủ để chờ 9000 năm nữa mới có thể thích nghi được với Hạ Giới! Như thế thì Ngũ Hành sẽ thiếu một, không thể giải kiếp nạn này của nhân loại!
Vũ Mang nắm chặt tay mẹ và em nàng nói:
- Được, con sẽ đến tận cùng sông Nhược Thủy, lấy được nước khỏi nguồn để giải chân tu cho em!

Chút lo lắng hiện lên trên khuôn mặt người mẹ, bà ngập ngừng:
- Đường xa hiểm trở, Âm Ma lại thoắt ẩn, thoắt hiện, thế gian dần hỗn loạn, con phải hết sức cẩn thận! Đi đến nơi sâu nhất của Nhược Thủy Giang, đó cũng là nơi giao nhau của Tam Giới, con hãy cầm Ngọc Bình này lấy đầy một bình nước và quay về ngay!
Nói rồi bà rút trong người ra một chiếc bình rất nhỏ trong suốt đưa cho Vũ Mang! Vũ Mang cầm chiếc Ngọc Bình và lên đường tìm thuốc cứu em!

(Còn tiếp )
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Truyền Thuyết Về Lục địa Hoàn Mỹ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Truyền Thuyết Về Quả Đào
» Khám phá truyền thuyết các loài rồng
» Truyền thuyết Trọng Thuỷ - Mỵ Châu
» Sự tích Hòn Vọng Phu
» HANAYUKI _ TRUYỀN THUYẾT HOA TUYẾT

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Welcom to [A]nimal [F]amily :: ..:Literature:.. :: Thơ - Văn - Truyện cười-
Chuyển đến